<

[Vụ án có thật] Hai thế kỷ

[Vụ án có thật] Hai thế kỷ - Chương 70

HƠI THỞ CỦA QUỶ (P10)

“Tôi… không hiểu. Tình gì, ái gì?”

Tôi bật cười. Bật cười lớn. Cha Mục mãi nhìn vào ngọn lửa lăn tăn cháy, ông theo đuổi một ý nghĩ riêng. Rồi ngả người ra chiếc ghế. Tôi nhắm nghiền mắt lại, thật chặt.

“Phi! Anh nghe tôi chứ.” tôi thì thầm.

“Tôi vẫn nghe.”

“Áo khoác của anh có dính cơ mưa rào khi chúng ta xuống đây không?”

“Có.”

“Nhiều không?”

“Hơi ẩm.”

“Tốt. Quẳng nó vào lò lửa, nó có thể làm tắt lửa lúc này. Xong, lập tức anh giật tắt đèn ngay phía bên trái, sau lưng anh, thật nhanh. Anh làm được chứ?”

“Được.”

“Một, hai… BA!”

Đùng! Đùng! Hai tiếng. Tôi nằm đè lên người Phi, nói thật nhỏ vào tai Phi, “Xung quanh đã tắt hết ánh sáng chưa?” “Rồi.” “Rất tốt. Tôi chỉ mong có thế.” Tôi mở mắt ra, vì trước đó đã nhắm mắt nên mắt tôi quen với bóng tối, hình bóng người phía sau chiếc rèm cửa bước ra.

“Chào ngài, tôi gọi ngài bằng gì nhỉ? Giáo sư Lâm hay Shemouel hay bí danh S? Phi, đứng dậy đón chào tình cũ của chúng ta đi. Trong bóng tối thế này thì lợi thế cho tuổi trẻ hơn là tuổi già, ngài S.”

Một âm thanh hậm hực vang lên trong góc tối.

“Lạc đề một chút, vì sao quý ngài lại lấy tên mình là Shemouel? Ngài lại im lặng. Shemouel là cách gọi của người Do Thái, nhưng chúng ta thường quen thuộc với cái tên Samuen, một trong những nhà tiên tri mà Thánh Kinh vẫn thường nhắc, và là Phán quan phán xét sau cùng. Hẳn là câu chuyện đó gợi nên ý tưởng cái tên cho ngài phải không?”

“Mày luôn xuất hiện đúng lúc và ngán đường.”

Đùng! Đùng! Hai tiếng nữa vang lên.

“Lại trất” Tôi than vãn. “Ngài hẳn đã đổi kế hoạch, phải giết tôi. À, vậy sao ngài lại thay đổi? Hay là ngài đã tìm ra con đường khác để khám phá bí mật của hội?”

Lão văng tục, và tiếng súng nổ, đùng đùng.

“À há, tôi chờ có thế. Phi, anh đếm đủ rồi chứ, sáu phát súng, hết đạn tò te. Bật đèn.”

Khuôn mặt lão hiện ra trước ánh đèn, đôi môi trễ dài xuống hai bên, ánh mắt hằn lên những tia sáng độc ác quen thuộc.

“Quý ngài đã đi đâu suốt nửa năm qua?”

“Tao tiếc là mày chính là mấu chốt của mọi thứ tao cần tìm. Tao đã không thể giết mày trong suốt thời gian qua. Tao buộc phải để mày sống, đây không là nguyện vọng của tao.”

“Vậy đó là nguyện vọng của ai? Ai nhỉ?”

Lão rít lên.

“Khi vương triều của ngài tưởng chừng kết thúc, ngài hẳn đã bị hất hủi. Tôi ngạc nhiên khi biết một kẻ như ngài vẫn chịu thừa hành mệnh lệnh của một người khác. Đó hẳn phải là một người mà ngài vừa kính vừa sợ. Sợ đến mức quỵ luỵ.”

Lão vẫn còn hằn hộc, lão lấy bình tĩnh rất nhanh.

“Đây không phải là trò khích tướng của mày. Mày đã biết trước cuộc gặp này. Mày đang âm mưu điều gì?”

Tôi lững thững đi đến trước mặt lão.

“Tôi không đoán trước cuộc gặp ở đây, ban đầu tôi nghĩ mình sẽ gặp Trần Mạnh Khoa giả, chứ không phải là ngài. Nhưng khi vào phòng, một vài giây nho nhỏ, tôi nhận ra cha Mục không chỉ ở một mình trong phòng. Chiếc ghế tôi ngồi lên vẫn còn ấm, có người đã ngồi rất lâu trên chiếc ghế này trước tôi. Tuổi già đã làm cho cơn hen của ông lên tiếng, tôi biết một người có tuổi đang nấp trong căn phòng này, ngài biết không, khi ngài nổi giận hơi thở của ngài rất đặc trưng, đặc trưng đến mức không lẫn vào đâu được.”

“Nhưng mày cũng sẽ không thoát vào tối nay.”

“Thực tế luôn cho thấy điều ngược lại.”

“À à… còn hai đứa nữa. Mày đã trù dự mọi thứ.”

“Như cách mà ngài vẫn thường làm, Shemouel”

“Ngài có cô độc không?”

“Mày nói gì?”

“Ánh mắt ngài kìa, sao nó trống vắng đến cùng tận vậy? Ngài có gặp khó khăn gì khi nhìn không? Cơn nắng miền nhiệt đới hẳn đã khiến con mắt của ngài mờ dần theo năm tháng, theo những bức xạ nhiệt tràn khắp chiến trường Quảng Trị Thừa Thiên. Ôi, ngài thật đáng thương, không ai công nhận ngài, cả đời sống chui rút trong hầm tối, với một thân phận vô danh.”

“Mày… mày…”

“Đừng làm gì cả, hãy thư giãn, thật thư giãn. Hãy nghĩ về điều mà ngài thanh thản nhất. Ngài hãy trở về với tổ ấm thật sự của mình, không, không phải với người vợ, mà với người ngài hằng tôn kính.”

“Đức ngài… ôi… đức ngài ơi…”

“À, là một người đàn ông. Tốt, người đó hiện đang ở đâu?”

“Ngài ngồi trước toà lễ đường.”

“Nó hẳn rất lớn.”

“Nó rất lớn, bên dưới mái vòm đầy sao.”

“Đại sảnh đường của hội?”

“Ngài thật cao quý, ngài là hiện thân của thánh thần, ngài đã cứu rỗi tâm hồn già nua tật nguyền của con.”

Đùng đùng đùng, tiếng súng nổ bên ngoài.

“Phi, chúng đã đến rồi. Tôi cần trói lão già này lại, và anh xem cha Mục có bị sao không?”

“Cha không sao, chỉ bị ngất đi thôi.”

“Do tuổi tác, Hơi thở của quỷ có tác dụng rất mạnh với người già.”

“Anh dùng Hơi thở của quỷ?”

“Tôi có nói với anh là gậy ông đập lưng ông, đúng không?” Tôi chìa bàn tay ra, một nhúm bột đen vẫn còn trên tay. “Chỉ cần thổi một hơi nhẹ về phía trước, người đối diện nhanh chóng rơi vào trạng thái vô thức. Tuyệt vời ông mặt trời.”

“Giờ làm sao?”

“Tôi không biết Minh Tuấn có gặp vấn đề gì không. Việc này rất lớn đến hội, chúng ta có tay trong, kẻ đó là một nhân vật lớn trong hội chúng ta.”

“Tôi cần sự lãnh đạo của anh lúc này.”

“Trong tay tôi chỉ còn một ít Hơi thở của quỷ, anh giữ hộ tôi, tôi cần vòng ra cửa sau. Nhớ, bất kỳ điều gì xảy ra trong phòng này, anh chỉ cần giữ bình tĩnh là được. Khi tiếp cận thật gần, thổi nó vào trực diện kẻ nào cần thiết.”

“Anh đi đâu?”

“Se sẻ bắt chim sâu, đại bàng rình se sẻ, tôi sẽ đóng vai đại bàng.”

Phi nhìn trên tay, nhúm bột đen, hơi thở của quỷ.

 

Bình luận