<

[Vụ án có thật] Những ngày cuối tháng 4

[Vụ án có thật] Những ngày cuối tháng 4 - Chương 13

MÀN KỊCH CỦA THẦN KRISHNA (P1)

“Không ai có thể rời bỏ nghĩa vụ của chúng, vì nó được buộc vào chúng khi chúng vừa chào đời…”
“Cái ác vây quanh hành động loài người như khói lửa vây quanh đống lửa”
“Dù một tên vô lại yêu thương tôi và không yêu thương bất cứ thứ gì khác ngoài tôi, hắn ta phải được coi là người tốt. Bởi, mọi tội lỗi của hắn đã tiêu tan”
– Trích từ kinh Bhagavad Gita –

***
Đứng giữa căn trọ ọp ẹp của Trần Mạnh Khoa, năm con người chúng tôi như nín thở bởi những thứ còn lại trong căn trọ đó. Ba mảnh tường treo hình vị ba con người thuộc Ấn giáo, ở giữa, vị thần nước da màu xanh nước biển, bốn tay, mỗi tay cầm một vật: vỏ ốc, đĩa tròn, cây cung và cây chùy. Bên trái, bức tường treo tranh vị thần bốn đầu và bốn tay, mỗi tay cầm một quyển sách. Bên phải, là hình ảnh vị thần bốn tay, một đầu, ba mắt; mỗi tay của thần này mang gậy đinh ba, kiếm, cung và gậy một đầu lâu. Phi ngao ngán nói:

– Đó là thông điệp dành cho tôi và anh.

– Tam vị đại thần của Ấn Độ, ở giữa là thần Vishnu, bên trái là thần Brahma, bên phải là thần Shiva.

– Thông điệp này là gì?

– Không quá khó để hiểu thông điệp đó, ở Ấn Độ tùy vào tôn giáo khác nhau và chi nhánh khác nhau người ta sẽ tôn thờ riêng một vị thần làm tối cao. Ở đây, vị thần ở giữa được tôn vinh cao nhất, nghĩa rằng ý nghĩa phải tập trung ở thần Vishnu. Phi, anh vẫn còn nhớ kinh Upanishad đã nói gì về lời của thần Vishnu chứ? Những vật dụng trên tay ngài.

– Vâng, tôi nhớ, vì nó đẹp như một bài thơ,

Vỏ ốc trên tay ta, là những động lực bí ẩn thúc đẩy muôn loài sinh sôi nảy nở.
Chiếc đĩa ta cầm, là vầng thái dương soi rọi ánh sáng trí tuệ.
Chiếc cung tên này, là những gì ảo vọng phù du mất hút sau mũi tên vô hình mà thời gian vót nhọn.
Cái chùy này, là sức mạnh hiểu biết nguyên sơ, nó đập vỡ những lý luận phàm phu phá tan bờ ảo vọng mọc lên giữa dòng chảy hư vô.

– Đó là thông điệp để lại cho chúng ta, chúng ta đã rơi vào màn kịch mà kẻ tự xưng mình là thần Vishnu. Hắn có quyền sinh sát muôn loài với trí tuệ của mặt trời, dẹp những giấc mộng phù du và đập vỡ những tư duy của kẻ phàm trần muốn chống lại hắn. Không, Phi ơi, hắn còn đi xa hơn, nhìn kìa, anh đọc được chữ Shanskrit dưới tên bức tranh không?

Năm con người nhìn tập trung vào bên dưới bức tranh, dòng ký tự thuộc một nền văn hóa xa xôi về phía Tây Việt Nam.

भगवद् गीता

Phi thốt lên,

– Bhagavad Gītā!

– Đúng, – tôi tiếp – Chí tôn ca. Ở đây, thần Vishnu không còn là thần Vishnu nữa, mà đã hiện thân thành một thực thể khác, mang tên…

– Thần Krishna.

– Anh còn nhớ tư tưởng chính của thần Krishna trong Chí tôn ca đã mạnh dạn thế nào trong việc đưa đạo đức vượt ra khỏi hành vi của Đức Phật không? Thần Krishna đã liều lĩnh khi cho rằng hành động tối ưu nhất khi hành động như thể không hành động, làm như không làm.

– Vâng, tôi còn nhớ, điều đó tương đồng với thánh Paul.

– Tôi còn nhớ chính xác tuyệt tác của thánh Paul, First Epistle gửi dân thành Corin, chương bảy.

“Họ có vợ như không có,
họ khóc như không khóc,
họ vui như thể không vui,
họ mua như thể chẳng mua được gì”.

– Anh có trí nhớ chính xác.

– Nó sẽ chính xác nếu anh biết cách nhớ những gì cần thiết, Phi à. Và tư tưởng đó đã phát triển thành tư tưởng bất thiện bất ác trong Chí Tôn Ca của thần Krishnu, “Nếu ngươi là kẻ ác độc nhất trong mọi kẻ ác độc, thì mọi tội ác sẽ được hóa giải dưới tri thức uyên bác”.

– Trần Mạnh Khoa muốn ám chỉ về hắn?

– Không, hắn không đủ kiến văn rộng rãi đến mức hiểu biết cả nền triết học Ấn Độ như anh. Mà kẻ đứng sau hắn, tên giáo sư nào đó mà tay Silat đầy kính trọng đã sợ sệt. Hắn không chỉ muốn chúng ta tin rằng hắn vượt ra khỏi phạm trù của loài người: thiện và ác. Mà hắn còn ở mức tối cao hơn, hắn trở thành thần và soạn ra màn kịch mà chúng ta sẽ phải trở thành diễn viên tận tụy trong màn kịch đó.

– Anh có muốn làm diễn viên không?

– Chúng ta quá khổ sở với màn kịch của tạo hóa rồi, đến lúc cần chấm dứt những tay Shakespeare tự tin cho mình là Thượng Đế. Mọi màn kịch do con người mở ra thì chính tay con người sẽ đóng lại nó. Vân, Minh, Tiệp; ba đứa ra ngoài lúc này, anh cần tập trung, rất cảm ơn sự nhiệt thành của ba đứa, nhưng lúc này chưa cần đến mấy đứa. Phi, anh thấy gì không? Căn phòng này không được sạch sẽ, bụi bẩn bàn chân chồng chéo trên nền nhà, những ốc vít văng tung tóe cho thấy có kẻ phải dọn đi rất nhanh, kẻ đó không phải Trần Mạnh Khoa. Hắn đã đi trước và người khác đã dọn nhà thay hắn. Thói quen sạch sẽ của hắn sẽ biến mất ở đây. Kẻ càng kém thông minh thì càng lộ nhiều sơ hở. Anh đoán xem có bao nhiêu người dọn nhà?

– Bốn.

– Chính xác, một kẻ đi chân đất, một kẻ đi dép lào và còn sót lại hai loại giày khác nhau. Anh nhìn xem vết giày phía góc tường, cho thấy đó là kẻ đứng chỉ huy việc dọn nhà, vết giày cho thấy đây là loại giày da nam, mũi nhọn, xem nào, tốt vẫn còn chút ít lưu lại trên gót giày, anh xem này chữ M.A còn khá mới, cho thấy nó không bị mài mòn nhiều, đây là đôi giày mới và ít sử dụng. M.A gợi cho anh nhãn hiệu nào?

– Marco Alfredo!

– Tuyệt vời, tôi tin đó là một nhãn hiệu đắt tiền. Chiều dài đôi giày này, xem nào, 25cm. Hắn cao cỡ 1m75, vì cỡ giày của tôi đã dài 28cm. Tốt, ta có nhiều thông tin về hắn, hắn giàu có, cao lớn và khỏe mạnh, hắn quyền lực, tính tình dứt khoát. Một mẫu người lãnh đạo.

– Giàu có, cao thì tôi hiểu, còn những thứ còn lại?

– Dấu vết chân hắn còn rõ và đè lên những dấu chân khác cho thấy hắn ra ngoài sau cùng khi mọi thứ chấm dứt, hắn phải là kẻ lãnh đạo. Từ vết chân, cho thấy hắn không đề đụng tay đụng chân vào việc thu dọn, hắn phải đứng đây, khoanh tay, ra lệnh một cách dứt khoát, một kẻ thích bày tỏ quyền lực như vậy thì phải có đôi chút quyền lực thực sự. Đây, xung quanh dấu chân hắn có một mức độ bay nhẹ bụi, phải là người khỏe mạnh mới có kiểu bước chân chắc nịch như vậy.

– Tìm hắn bằng cách nào?

– Chúng ta không tìm hắn, mà chúng ta tìm những kẻ dọn dẹp. Từ kiểu cách ra lệnh thế này, những người dọn dẹp không phải cấp dưới của hắn mà là một công ty vận chuyển đồ đạc. Chỉ có những kẻ chuyên vận chuyển đồ đạc mới bê bối để lại nhiều dấu vân tay, vết chân, cùng với thứ tự thu gọn nhanh chóng và sự bừa bãi thế này. Nếu là người trong gia đình, họ đòi hỏi sạch sẽ, thu dọn chậm chạp và theo những thứ tự tình cảm.

– Vậy làm sao tìm được công ty vận chuyển?

– Nếu anh là kẻ có tiền, anh sẽ nhờ đến công ty vận chuyển có danh tiếng hay vô danh? Và thật ra không cần, chỉ còn hỏi vài mụ hàng xóm rãnh rỗi sẽ biết rõ hơn là suy luận. Ta đi ra ngoài nào.

***

Bước ra khỏi căn nhà, Vân Tiệp Minh ba người vẫn còn xì xầm bàn tán trước cửa.

– Có việc thử thách cho ba đứa đây – tôi nói – Nếu ba đứa muốn hỏi thông tin về người ở trong căn nhà và thời điểm dọn nhà cũng như những người đã dọn nhà mấy đứa sẽ hỏi ai quanh đây? Nào, nhìn xem nhé, phía bên tay phải của anh có hai nhóm người, nhóm thứ nhất có bốn người đàn bà tuổi trung niên, nhóm thứ hai có ba người đàn ông đang uống bia; phía bên tay phải của anh, có một nhóm những bà mẹ trẻ đang nói chuyện cùng nhau và chăm con. Ba đứa quan sát thử xem.

– Đầu tiên về bốn cô ở bên kia – Vân bắt đầu – nếu là em, em sẽ hỏi bốn cô đó trước. Vì họ trông lắm chuyện hết thảy.

– Không, – Tiệp phản bác – Phải hỏi mấy bợm nhậu, mấy chả nhậu cả ngày sẽ chú ý được nhiều hơn.

– Bậy rồi Tiệp – Minh nói – Nếu rãnh là mấy bà mẹ trông con này chứ, họ sẽ rãnh cả ngày để trông em bé, họ sẽ chú ý được nhiều thứ xung quanh.

– Vân này, nếu em là một người mẹ, khi chăm con, em còn chú tâm đến điều gì khác không? Nhất là khi con em khóc vì khó ngủ, hay lúc ru con ngủ hay lúc con không chịu ăn?

– A, em hiểu, những bà mẹ trẻ tuy nhiều thời gian để trông con, nhưng họ thường phải tập trung cao độ hơn vào đứa bé. Nên không nhất thiết họ sẽ để ý xung quanh, và thường, họ sẽ bỏ sót nhiều thứ hơn mình tưởng, nếu đứa con càng nhỏ, họ càng bận bịu nhiều hơn, những bà mẹ kia đều có đứa con phải bồng trên tay, duy chỉ có cô kia có đứa con khá lớn chừng hai ba tuổi. Nên lập luận của anh Minh sẽ không chính xác hoàn toàn trong trường hợp này.

– Đúng, – tôi nói -, đứa trẻ càng nhỏ, người mẹ chỉ quan tâm đến những thứ xung quanh ảnh hưởng đến sức khỏe con mình, như tiếng ồn, mưa gió, sự chênh lệch nhiệt độ. Dọn nhà, là có tiếng ồn, nếu dọn nhà trong thời điểm giấc ngủ đứa bé, bà mẹ chắc chắn quan tâm. Minh, em là người chú ý về những bà mẹ, hãy đến đó tìm hiểu về thời điểm dọn nhà, số lượng người dọn nhà, công ty dọn nhà và trong số người dọn nhà có ai đặc biệt sang trọng gây ấn tượng hay không. Đi nhanh. Còn về Tiệp, những tay bợm nhậu không phải lúc nào cũng nhậu và nhậu không phải lúc nào cũng tỉnh táo để ý đến xung quanh, và thông tin từ họ là kém chính xác hơn cả, vì trí nhớ trong lúc say không có gì đảm bảo, huống chi khi kể lại chưa chắc đã thành thật. Nên em và Vân đến hỏi thăm bốn cô tuổi trung niên ở đàng kia. Nhanh nào.

Tôi nhìn sang Phi, anh mỉm cười như thể chờ nghe lệnh. Tôi cười khì khì nói,

– Tôi biết anh biết tôi sẽ nhờ anh hỏi ai.

– Tôi đoán là cô bác mái tóc bạc ngồi hướng ba giờ sau lưng tôi đúng không?

– Ha ha ha… đúng, đó là người có nhiều thông tin nhất và chính xác nhất. Khi tôi vừa đến đã chú ý bà đó rồi. Nhất cử nhất động của nhóm mình đều không lọt ra khỏi mắt bà ta, bà ta chú ý tất cả, một kẻ già nhàn rỗi hay tọc mạch hàng xóm. Và cũng không được lòng nhiều người lắm nên mới ngồi chỏng trơ giữa khu xóm nhiều người đang tám chuyện. Một kẻ lão luyện già mồm và khó ưa như vậy phải nhờ đến anh, nếu không ba đứa nhóc kia sẽ phá hỏng mất. Hơn hết, bà ta sát vách nhà Trần Mạnh Khoa nên có thông tin nhiều nhất.

– Chúng tôi đều làm việc cả, anh sẽ làm gì? – Phi mỉm cười châm chọc.

– Gia Cát Lượng thì phải giữ thành đúng không nào. Anh hỏi nhanh đi, kẻo ba lũ quỷ nhỏ kia về thì ồn ào lắm.

***

Nhanh chóng sau mười lăm hai mươi phút, bốn người trở lại, trừ Phi, ba người còn lại đều háo hức trình bày thông tin của mình. Đầu tiên là Minh.

– Em biết ngay mà, bà mẹ trẻ nói biết về vụ dọn nhà.

– Vậy họ dọn nhà vào trưa hôm nay khoảng từ 1h đến 3h đúng không? – Tôi hỏi.

– Hả? Sao anh biết.

– Nếu anh là người mẹ trong lúc cần con mình có giấc ngủ trưa, thì em sẽ đặc biệt chú ý, nhất là giờ giấc. Đơn vị vận chuyển là Thành Hưng phải không?

– Hả? Đúng vậy.

– Anh dự đoán là nó trước rồi, nếu một người muốn chuyển nhà mà chưa có nhiều kinh nghiệm, hắn sẽ google trước tiên. Không khó để thấy cái tên Thành Hưng hiện lên trước trên google.

– Sao anh biết người muốn chuyển nhà chưa có nhiều kinh nghiệm?- Minh ngạc nhiên.

– Căn phòng bé tẹo thế này mà cần đến ba người chuyển thì rõ ràng không có kinh nghiệm, một phần hắn muốn dọn nhanh, phần khác hắn không quan tâm đến chi phí dọn nhà. Em có hỏi gì về người đặc biệt lúc dọn nhà không?

– Mấy bà mẹ đó không nhận ra được gì đặc biệt khi dọn nhà.

– Cũng đúng thôi, vì họ có bao giờ ra dòm ngó dọn nhà đâu. Ở khu xóm trọ này mỗi tháng và đôi khi hai tuần lại có người dọn nhà, ai mà thèm quan tâm, nhất là khi họ quan tâm đến giấc ngủ con mình hơn. Còn Tiệp và Vân, hai đứa thu hoạch được gì?

– Phần lớn thông tin như anh Minh, – Vân đáp – nhưng có một cô trong đó nói có một người đàn ông mặc veston rất sang trọng đi chung khi dọn nhà. Ông ta rất ít khi đứng ở ngoài và khi dọn xong thì có người đến rước ông ta. Em chỉ biết có thế.

– Có phải bà thím áo hường, hơi tròn, tay phe phẩy quạt, một chân gác lên ghế nhìn về phía chúng ta chỉ trỏ xầm xì không?

– Đúng rồi anh.

– Một kinh nghiệm nho nhỏ cho mấy đứa, khi chúng ta đến nơi nào lạ, kẻ nào chú ý đến mình đầu tiên là kẻ đó nắm giữ thông tin xóm làng nhanh và nhạy nhất. Muốn biết gì hãy hỏi người đó. Còn Phi, tôi chờ thông tin nhiều nhất ở anh.

– Người đàn ông mặc veston là người Bắc…

– Có tiếng nói to, vang và rõ. Phải không? Anh không cần ngạc nhiên, hai căn nhà này vách chung mỏng thế này, thì âm thanh nếu vang được sang nhà kế bên thì giọng nói phải to. Biết rõ là giọng Bắc thì tiếng nói phải rõ. Hơn hết, đây là kẻ lãnh đạo, nên sức mạnh trong lời nói phải có luôn tính chất đe dọa, nên nó cần phải vang.

– Ha ha… đúng là vậy, bà ta chú ý rất kỹ, ông ta thúc hối người dọn nhà phải dọn nhanh, càng nhanh càng tốt.

– Một thông tin quan trọng. Anh có hỏi bà ta về tiếng khoan tường không? Tốt, trước hay sau khi nhà dọn xong? Sau khi dọn xong à? Lạ thật, có biết lúc mấy giờ không? Ba giờ ba mươi? Sau ba mươi phút khi dọn nhà? Tốt, ta có thể thống nhất thế này, dọn nhà vào trưa nay, từ hai giờ đến ba giờ, rất nhanh, nửa tiếng sau thì có kẻ đến khoan tường và đưa ba bức tranh này lên. Cho thấy điều gì? Thông điệp gửi cho tôi và anh đến sau dự kiến dọn nhà của bọn họ. Có phải sáng nay anh đã tóm ba tên bảo vệ lúc hai giờ hoặc ba giờ trưa không? Ba giờ à? Khốn khiếp, trong vòng nửa tiếng đã nghĩ ngay đến việc gửi thông điệp cho chúng ta. Thế này, giờ Phi, anh đến nơi giam giữ ba tên bảo vệ mà thẩm tra chúng về kẻ sai khiến chúng, tôi không hi vọng được gì nhiều, nhưng ít nhất có gì hay đó. Ba đứa, lại đây, tối nay có việc nho nhỏ cho ba đứa, chú ý, làm việc chung với nhau và cẩn thận tuyệt đối. Lại đây, anh nói nhỏ. Thế này… thế này… Tốt, ba đứa hiểu ý anh chứ? Phi này, anh có ba cái ống nhòm loại xịn nhất dùng cho quân đội không? Anh nhờ người mang cho ba cô cậu ngay lúc này. Và giờ giải tán, tôi cần tản bộ ra ngoài đường Nguyễn Văn Cừ lang thang uống nước.

 

Bình luận