<

[Vụ án có thật] Những ngày cuối tháng 4

[Vụ án có thật] Những ngày cuối tháng 4 - Chương 19

CUỘC CHIẾN TRANH NÀY (P1)

Cuộc chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi
– Nguyễn Bắc Sơn –

Thân xác ấy không quằn quại dưới mưa mà hai chúng tôi nhìn thấy như những mảng thịt cuộn tròn nổi những mảng gân xanh trong cơn mưa máu ngang tàng. Huyết thống đổ lên trên thân phận, cuộc giao cắt ăn nằm thời gian và lý tưởng. Phi nặng nề bước chân đến hai cái xác, anh muốn họ thôi không lạnh lẽo giữ trời mưa đêm, xác bà mẹ cuộn chặt vào đứa con, anh gỡ mãi cũng không gỡ được tay bà. Tôi đến giúp anh, phải khó khăn lắm từng ngón tay mới bẻ ra được da thịt đứa con. Hai cổ họng đứt lìa máu tuôn còn chưa dứt, hơi ấm trên tử thi vẫn còn trong cơn chống chọi với cái lạnh đêm nay. Hai người chúng tôi, mỗi người ôm một cái xác đưa vào trong nhà. Đùng. Một tiếng vang rõ to, Phi khụy người nhăn mặt, vai trái của anh đỏ thẫm của vết máu, vết đạn đi quá nhanh, nhưng thật may nó chỉ sạt ngang bả vai của anh. Nhanh như tiếng súng, Phi xô ngã tôi vào bên trong thềm nhà và hạ người thấp xuống lao vào trong. Đoàng đoàng, hai tiếng súng vang lên nhưng đạn chỉ gim vào tường, tôi nhanh chóng đóng cửa lại.

Một lời nói nhẹ nhàng phía sau lưng chúng tôi “Hai anh xem nhẹ lời cảnh tỉnh của tôi, chậc, chậc, các anh xem các anh làm gì kìa.”

Tôi nhận ra giọng nói đó, xoay người nhanh, giáo sư Lâm ngồi đung đưa chân trên tấm phản, tay lão ngấp một ngụm trà. Lão vào nhà lúc nào? Tôi tự hỏi. Lão mỉm cười nhìn tôi.

– Tôi vào cùng lúc với hai anh. Anh không cần ngạc nhiên, không phải thói quen của anh là làm người khác ngạc nhiên sao? Tôi đọc được suy nghĩ của anh, anh Kiệt à.

Tôi xoay người nhìn Phi, anh nhanh chóng trấn tĩnh và xé một góc áo sơ mi buộc chặt vết thương trên bả vai, anh nhìn tôi cười trấn tĩnh, như thể, anh đối phó được với vết thương. Phi nhìn lão, muốn lao đến nắm lấy lão, lão mỉm cười đưa ngón tay trỏ lên lắc nhẹ, giọng lão như cười khúc khích.

– Anh nên thông minh, anh nên thông minh và đừng kích động.

– Phi, đừng, lão ngồi phía cửa sổ, nghĩa rằng khi anh đến gần lão thì đạn sẽ bắn vào anh ngay lập tức.

– Khặc khặc… Anh thông minh rồi đấy. Suỵt suỵt, các anh im lặng nào, anh có cảm nhận được gì không? Mùi của lòng căm thù, mùi của nỗi cô đơn giày xéo, mùi của những oán hờn chất chứa. Con người thì chết, cảm xúc thì sống, chúng lởn vởn quanh đây như những linh hồn bất diệt.

Lão nhìn ngắm ngôi nhà và hít thở mạnh mùi không khí, lão gần như không quan tâm đến sự tồn tại của hai người chúng tôi. Đôi mắt lão nhắm lại, môi cong lên, những nếp nhăn trên mặt lão rung lên liên hồi, lão cười thầm trong miệng, một sự khoái chí lan tỏa trên khuôn mặt. Bất chợt, lão nhìn sang tôi, miệng lão rít lên,

– Lại là mày, những mùi hương này lí ra được hòa quyện với nhau, mày lại làm cho nó tản mác đi. Tao biết hai đứa chúng mày sẽ không bỏ cuộc, tao gửi một thông điệp và mày đáp trả những thông điệp đó thế này đây.

– Tôi nghĩ ông thừa biết chúng tôi sẽ không bỏ cuộc – tôi thả mình vào cột nhà, nhìn lão – ông đã theo sát tôi từ đêm tối ở Vĩnh Long, đến Rạch Giá và về lại Vũng Liêm. Có điều, tôi không biết chiếc xe tải kia lại là ông.

– À à… – Lão cười rung lên, đôi bờ vai lúc lắc – Mày theo dõi rất kỹ.

– Tôi nghĩ ông cũng biết, theo dõi một người trên đường đêm rất dễ bại lộ, chiếc xe tải của ông nhanh khi xe chúng tôi phóng nhanh, chậm khi chúng tôi phóng chậm. Tôi ngờ vực nó rất nhiều, nhưng đoạn quốc lộ 53, hình như từ Hiếu Phụng xe của ông đã không còn theo xe chúng tôi nữa và tôi nhanh chóng quên chiếc xe đó. Sự kiện ở căn nhà này quá nhanh, khiến tôi quên mất sự tồn tại của chiếc xe ông.

– Không, – giọng lão trở nên the thé – tao biết rõ mày biết tao đang theo dõi mày. Từ căn nhà của bạn thằng Khoa, Lý Thời Nhiên, đúng, có lẽ từ chỗ đó; mày nghĩ mày biết đến thằng Nhiên thì tao không biết đến nó trước mày sao? Mày xuống xe sau, đi loanh hoanh căn nhà, ngó dáo dác xung quanh. Tao biết mày đã chú ý về xe của tao.

– Ông lầm rồi, tôi biết xe ông theo tôi ngay từ ngã ba Trung Lương. – Tôi cười khúc khích khi thấy lão đoán sai – chắc đây là lần đầu ông chọn xe tải con để theo dõi đúng không? Nên ông thiếu kinh nghiệm của một người đi xe tải, à không, tên sát thủ theo ông mới là kẻ thiếu kinh nghiệm lái xe. Để tôi nói ông nghe, xe tải chạy về đêm, chúng luôn vượt xe con và vì tính chất thời gian và vì sự quen thuộc đường xá, nên xe tải không bao giờ chạy chậm vào đêm, xe ông quá chậm, lúc nào cũng muốn ở sau xe tôi. Đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai, như đã nói, kẻ lái xe không hề có kinh nghiệm những đoạn đường này, nên đèn xe luôn để ở trạng thái chiếu gần chứ không phải chiếu xa. Đơn giản, sợ ổ gà. Còn việc ở nhà Lý Thời Nhiên, đúng là tôi muốn quan sát xe của ông, nhưng đó chỉ là phụ, cái chính tôi muốn biết tâm lý của Trần Mạnh Khoa.

Mặt lão trở nên kỳ dị, lão liếc nhìn tôi, “Vậy mày đã biết gì về đứa con yêu của tao?”.

Tôi cười khinh khỉnh, “Ông đã thất bại, thất bại hoàn toàn trong việc tẩy não Trần Mạnh Khoa, bên trong Trần Mạnh Khoa luôn khao khát một gia đình chứ không phải đời sống của một kẻ đắm chìm trong tội ác.”

“Mày nói láo!”

“Ông nói ông biết Lý Thời Nhiên đúng không? Hiển nhiên để tẩy não được Trần Mạnh Khoa, ông phải tìm hiểu nó rất kỹ, kỹ đến mức từng lời nói của ông như xoáy sâu vào nỗi đau của Trần Mạnh Khoa, như thể ông đồng cảm với nó, hiểu được tâm sự và nỗi lòng của nó. Từ đó, nó xem ông như thánh, nó tôn sùng ông, ở cái tuổi còn nhiều ngây dại, dù nó có thong minh đến mức nào thì vẫn là một đứa trẻ với nhiều lạ lẫm cuộc đời. Ở tuổi dễ thần tượng, ông chiếm ngay thần tượng đó và tại vị ở nơi độc tôn nhất trong con người Trần Mạnh Khoa. Và ông chi phối nó, bằng cách, ông tiêu diệt tất cả những cảm xúc có thể làm vướn víu trong người Trần Mạnh Khoa. Đầu tiên là người yêu của Khoa, cô bé Quỳnh, à không, nhìn đôi mắt đắc ý của ông, tôi biết ông đã biết Trần Mạnh Khoa và Quỳnh là anh em ruột.”

Lão cười lớn, cười rất lớn, át cả tiếng mưa đang xối xả trên mái ngói.

“Không chỉ biết, mà tao còn là kẻ chứng kiến từ đầu.”

Tôi và Phi giật mình nhìn nhau. Lão cười đến mức ho, sặc sụa, lão tằng hắng để lấy hơi.

“Phải khó khăn lắm tao mới có thể nhìn được màn kịch này diễn ra như thế nào. Lý ra, thằng Khoa còn phải làm một thiên chức cao cả sau cùng…”

Tôi cắt ngang lời lão “Giết chết cha mình, Lamech!”

“Đúng!”

Đôi mắt lão độc ác hơn bao giờ hết. Tôi ngờ ngợ đoán ra câu chuyện

“Ông đã quen Lamech từ hai mươi năm trước?”

“Đúng! Một thằng lọc lừa! Tao hứa sẽ cho nó một nỗi đau mà cả đời nó sẽ không có một cơ hội nào nếm trải được.”

Đôi bàn tay lão nắm lại, lão đang giận, một nỗi hận thù chất chứa từ rất lâu, và lão kể,

“Tao biết Lamech từ quán nước mía trước cổng trường Đại học Tổng Hợp, giữa phố phường Sàigòn thời đó không dễ để thấy một thằng Tây. Nhìn từ cốt cách nó, tao biết nó có một nỗi đau và tao biết đó là một cơ hội cho tao. Tao muốn rời khỏi Việt Nam, nơi đây không thích hợp cho một tài năng như tao. Tao bắt chuyện với nó, và chính tao là người dạy tiếng Việt cho nó. Nó học nhanh, chỉ hơn mười ngày là có thể sử dụng được những mẩu câu ngắn và làm quen người Việt. Nó tin tưởng tao, xem tao là một người anh lớn, nó đã kể về điều mà nó trải qua, câu chuyện về tấm khiên của giáo sĩ Do Thái, nó cho tao xem tấm khiên đó. Ha ha… nó là một thằng ngu. Nó không biết giải bí mật trên tấm khiên đó. Tao biết rằng tao sẽ tìm ra được bí mật, nếu có thời gian. À, không cần, nó đã tới rồi.”

Cánh cửa bị xô ngã, Lamech bị trói ngã theo cánh cửa và lăn tròn trên sàn nhà. Phía sau hắn là hai con người, anh của chú Sáu Liêm và một tay thanh niên trẻ.

Tôi nhìn tay thanh niên đó cười, “Chào em, cảm ơn em về hai viên đạn, một cho cô bé em của anh và một cho bạn của anh. Em quả là một thiên tài bắn súng, nếu em mà có vũ khí tối tân hơn, chắc anh bạn của anh đã phải tắt thở trước thềm nhà. Trời tối và mưa khiến em bắn không còn chính xác, đúng không? Phi, anh nhìn xem, cậu bé này có quen thuộc trong trí nhớ của anh không?”

Phi vừa nhìn người thanh niên thì giật mình thốt lên “Lý Thời Nhiên!”.

Tôi nhìn sang lão già Lâm kia, khuôn mặt lão đắc ý chưa từng thấy. Tôi cay đắng nhìn Phi, “Khi vừa vào nhà Lý Thời Nhiên, tôi đã phát hiện ra hai điều, một, Lý Thời Nhiên thông minh không kém Trần Mạnh Khoa, hai, Lý Thời Nhiên và Trần Mạnh Khoa vẫn còn là bạn thân. Từ câu chuyện hai đứa nó không nhắc gì về nhau, tôi đã nhớ đến khoản sân bên hông nhà, nếu anh là người có bạn thân, nhất là ở độ tuổi còn nhiều đam mê, chắc chắn những gốc cây, khoản sân, vách tường sẽ có những dòng tâm sự nào đó để ghi dấu tình bạn. Và tôi thấy, không ít dòng tâm sự của Thời Nhiên trên tường, trên thân cây, ngày tháng năm đó, là thời điểm chuẩn bị lên Saigon thi đại học. Lời lẽ thật thắm thiết, “Khoa, mình sẽ gặp Khoa ở đó, chờ mình nhé” “Đời này chỉ có hai chúng ta là bạn của nhau” vân vân, tôi biết ngay Khoa và Nhiên vẫn còn là bạn thân của nhau. Nhưng tại sao hai đứa lại tỏ vẻ không quen biết nhau, tôi đoán đó là thời điểm mà hai đứa đã biết đến giáo sư Lâm kính mến của chúng ta. Đây là vở kịch của giáo sư Lâm cho hai đứa nhỏ, phải không giáo sư?”

Lão cười đắc ý. Như thể ra lệnh tôi nói tiếp.

“Và từ những dòng tâm sự đó, tôi biết Nhiên là một người đồng tính, phải không Nhiên? Em yêu Khoa, em rất yêu Khoa. Không có hai người bạn thân nào, nhất là ở miền Tây này lại có kiểu gọi tên và xưng hô là mình được. Chỉ có mày tao mà thôi. Đó là cách gọi tên của người có tâm hồn yếu đuối và tình yêu mãnh liệt. Em yêu Khoa, và sẵn sang hi sinh cho Khoa, nhưng giáo sư Lâm cũng thấy rõ điều đó. Bằng cách dụ dỗ hai đứa thế nào, để hai đứa vờ không quen nhau và hẹn nhau ngày gặp ở Saigon, hẳn em đã hi vọng rất nhiều về câu chuyện ở Saigon”.

Lý Thời Nhiên im lặng, đôi mắt có chút rung động, nhưng hắn vẫn điềm nhiên chỉa súng vào hai người chúng tôi.

Giáo sư Lâm, huýt sáo nhẹ và nhìn tôi, “Vậy anh còn biết được gì nữa nào?”

“Tôi biết để nuôi dưỡng lòng phục tùng của Thời Nhiên với ông, thì ông phải hạn chế sự gặp gỡ của Nhiên và Khoa, tình yêu càng xa cách càng được nuôi dưỡng mạnh mẽ. Nhiên càng yêu Khoa thì càng lệ thuộc vào ông.”

“Tại sao?” Lão vờ nhăn nhó trong suy nghĩ “Tại sao mày lại nghĩ đến thằng Nhiên này nhỉ?”

“Tôi cũng như ông, khi nhìn thấy bảng điểm của Nhiên và Khoa, tôi biết ngay hai cậu bé là một nhân tài hiếm có. Nhưng lại không hề có tên trong danh sách những người đi thi học sinh giỏi, thật ngạc nhiên, khi những trường tỉnh luôn giàu lòng ganh đua, bất kỳ ai có năng lực, họ sẽ dùng giáo dục để ép cho tất cả những đứa trẻ nào có năng lực phải mang về cho trường huy chương và danh hiệu. Như những tay nhà vườn bón thúc những đóa hoa nở trước thời hạn. Riêng Nhiên và Khoa thì không, xem chừng đã có bàn tay của ông nhún vào, đúng không, à, ông cười, vậy là đúng. Như vậy, hai người thanh niên độ tuổi đương Xuân thì có cảm giác mình bị hất hủi, khi đó, thật phù hợp cho một vị cứu tinh như ông xuất hiện.”

Lão cười to, “Anh thật là thông minh và có nhiều trí tưởng tượng làm người khác phải ngạc nhiên. Đúng vậy. Với thân phận một giáo sư đại học thành phố, thì bất kỳ một học sinh giỏi nào ở vùng tỉnh sẽ phải kính trọng. Nhưng thôi, mày muốn chia cắt tình cảm của cha con tao à? Âm mưu của mày hiện trên đôi mắt của mày. Loài quỷ dữ nuôi nấng mày nhiều hơn tao tưởng. Giờ thì quay lại, chào chú em Lamech. Mình còn nhớ nhau không?”

***

Lamech chửi rủa một tràng bằng tiếng Anh, càng chửi, tay giáo sư càng đắc ý, lão nhìn Lamech như nhìn con mồi đáng thương nằm trên thớt. Lão đủng đỉnh bước tới gần Lamech, đưa tay thọc sâu vào túi áo, lấy ra bốn viên thạch bảo, mỗi viên một màu sắc khác nhau. Lamech gầm lên, nhưng cũng đành bất lực. Giáo sư Lâm nhìn Lamech mỉm cười,

– Thật cảm ơn ông, Lamech, tôi thật tình không biết được những ai được ông giao nhiệm vụ giữ những viên đá này. Nhưng tôi biết được ông sẽ nhanh chóng thu hồi nó, khi những kẻ khác đã chết. Tôi cho người theo dõi ông, cho đến khi ông thu hồi tất cả, tóm ông, là lấy được. Thật sai lầm khi ông rời khỏi sứ quán, Lamech. Nếu ngày nào ông còn ở đó, tôi hoàn toàn chịu thua.

Nói rồi, lão đưa tay vào túi lấy tiếp ra bảy viên thạch bảo khác trong sự bất ngờ của tôi, Phi và Lamech.

Lamech gầm lên, “Sao ông có nó! Tôi chỉ mang sang Việt Nam có tám viên, bốn viên đã mất từ bên Mỹ!”

Lão nhìn sang tôi, cười “Vậy chàng trai trẻ, ở đây anh thông minh nhất, anh cho thử một giả thuyết để tôi có được bốn viên thạch bảo từ nước Mỹ?”.

Tôi nhìn lão cười khinh bỉ, “Từ tay mụ Dobney”

“Đúng, con đần đó nghĩ nó khôn, thật ra nó muốn độc chiếm cả mười hai viên, tao cũng không biết bằng cách nào nó có được bốn viên. Nhưng quan trọng nhất nó mang sang Việt Nam, và nó nhờ tao tìm những viên còn lại.”

Lamech ngạc nhiên hỏi “Sao Dobney có thể biết đến ông?”

Lão nhìn Lamech căm phẫn, “Suốt hai mươi năm, kể từ ngày mày trốn khỏi bàn tay của tao, tao đã thiết lập một hệ thống xã hội của riêng tao khắp miền Nam. Tao cung cấp cho những tay tội phạm những công thức rửa tiền, buôn lậu, vận chuyển ma túy, và tao tạo ra cách tinh chế ma túy tinh khiết điều chế tại Việt Nam, bán được giá khá cao. Tao nổi tiếng trong toàn giới tội phạm Châu Á, với những phi vụ nổi tiếng khắp vùng Đông Dương. Những kẻ cướp trên vùng Tam Giác Vàng sông Mekong do tao làm chủ, và mày nghĩ xem, khi những tay tội phạm đến đây thì chúng sẽ liên lạc với ai?”

Lão chầm chậm bước đến Lamech, “Viên cuối cùng ở đâu?”

Thật ra chính Lamech cũng không biết viên cuối cùng ở đâu, vì chiếc hộp cất giữ viên thạch bảo mà Lamech đã giao cho bà Lan giữ, tôi đã lấy nó.

Lamech cũng ngạc nhiên nhìn lão, “Không phải ông lấy nó sao?”.

Lão khựng lại, trán lão nhăn lên, lão lẩm bẩm “Ngoại trừ chúng ta ra, còn ai muốn có nó?”

Phi nhanh miệng trước khi lão nghĩ về chúng tôi “Hội những đứa con của Tự Do”

Lão giật mình, “Chúng đã đến Việt Nam?”

Phi cười “Ông nghĩ sao nếu như Dobney chết? Hình như Dobney là kẻ thuộc về hội những đứa con của Tự Do, đúng không Lamech?”.

Lamech gật đầu.

Phi tiếp, “Tôi đoán rằng hội đó đã đến Việt Nam sau khi Dobney chết, và xem ra, ông không chỉ có kẻ thù là chúng tôi mà còn có kẻ thù rộng hơn, với quyền lực bao trùm khắp nước Mỹ.”

Lão nhăn mặt, đi tới lui trong nhà, rõ ràng điều này nằm ngoài dự tính của lão.

Lão bỗng khựng lại, quay qua hỏi Lamech, “Viên thạch bảo đó mày đưa cho ai giữ? Và làm sao mày biết nó đã mất?”

“Tôi đưa cho Lan, bà khi tôi nhận lại chiếc hộp trước khi Lan sang Úc du lịch với đứa con. Và viên ngọc không còn trong chiếc hộp đó nữa.”

Lão cười lớn, cười một cách điên dại rồi giựt lấy cây súng lục trên tay của anh chú Sáu, chỉa thẳng vào bọn tôi, lão nghiêm giọng, nhấn mạnh từng chữ “Một trong hai đứa bay, đứa nào giữ nó?”

Phi nói ngay “Tôi, nó hiện nằm ở nhà tôi.”

Lão nhìn Phi cười, mặt lão tiến sát đến mặt Phi, khi chiếc mũi nhăn nheo của lão gần chạm đến mũi Phi, lão nói nhỏ nhẹ “Mày có đôi mắt chân thật, cả đời mày chắc hẳn xem việc nói dối là một sự xấu hổ đáng tởm, hãy nhìn đôi mắt mày kìa, nó co giãn liên tục, nó không thể đứng yên khi tao nhìn nó, mày đang chở che cho thằng bạn mày.”

Lão nhìn sang tôi, “Sao mày cười?”

“Tôi cười vì ông đã sắp thua.”

Khóe miệng lão nhếch lên, đắc thắng, “Hãy chứng minh nó!”

Tôi cũng mỉm cười nhìn lão, nhỏ nhẹ nói, “Ông hãy đếm từ một đến mười xem, dám không? Cả ba người, ông và hai người kia, có dám thử điều đó không?”

Lão Lâm nghiêm mặt nhìn tôi, lão biết tôi không nói đùa, lão cố đoán xem tôi đang định giở trò gì, lão ngước mặt lên trần nhà rồi lại nhăn nhó nhìn xuống tôi

“Mày là thằng mưu mẹo, mày đang muốn gì? Tao có nên tham gia trò chơi này với mày không?”

Tôi nhún vai “Ông mất gì nào?”

“Đúng, ở đây, sàn diễn này do tao làm chủ, được, tao sẽ đếm từ một tới mười xem mày làm gì được”

“Một!…” Lão bắt đầu đếm.

“Không được, nó chỉ có công hiệu khi cả ba người cùng đếm”, tôi nghiêm giọng.

“Được, chú Thọ và Nhiên đọc theo tôi” Lão nhìn hai người thân tín của lão.

Tôi cười phá lên, lão nhìn tôi một cách đầy thắc mắc “Mày cười gì?”

“Tôi không cười ông, mà tôi thấy buồn cười khi bây giờ mới biết tên anh chú Sáu, ông tên Thọ à? Tên gì Thọ? Đàng nào tôi xem chừng cũng khó sống qua tối nay, tôi biết tên ông được không? Ấy chết, ông cắn đứt lưỡi rồi mà, thảo nào ông im lặng như tờ khi bước nào, tôi quên mất vì ông là kẻ nói nhiều. Ấy, ông lại nổi nóng nữa rồi, giáo sư kính mến, lão không nói được sao đọc cùng ông?”

Tôi phá lên cười, rồi nói tiếp “Thôi, đành vậy, thì ông giáo sư đây và cậu trai trẻ này đọc số cũng được, à, tôi có thể vinh dự biết họ tên chú Thọ không?”

“Mai Hoàng Thọ”, lão Lâm ngắn gọn.

“À há, ông làm tôi nhớ đến một người bạn hay mẫn cảm của tôi, rất tiếc là giờ tôi không mang theo sổ tay để ghi tên ông lại. Tiếc thật.”

“Mày đừng làm trò”, lão Lâm nghiêm giọng, rồi lão nghiêm nghị nhìn tôi chầm chậm đếm một, hai, ba, bốn, năm, sáu … Lý Thời Nhiên cũng đếm theo lão, càng gần đến số mười, cả ba người bọn họ nhìn chằm chằm vào tôi như chờ đợi một điều đặc biệt.

“Mười!”, lão nhìn tôi và nở nụ cười.

[còn nữa]

 

Bình luận