<

[Truyện Voz Hay] Hôm nay tôi 30

Chap 3

PHẦN 3: NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI CẤP 1

Học xong mẫu giáo thì theo đúng quy trình là lên lớp 1 thôi. Tôi được cái sáng dạ, học nhanh, học xong bảng chữ cái và đánh vần là tôi đã có thể đọc sách vanh vách. Toán cũng vậy, chưa bao giờ những phép cộng trừ làm khó được tôi, dù là con số lớn hơn tất cả số ngón tay và ngón chân của tôi cộng lại, thì tôi vẫn có thể làm ngon lành.

Có một đợt tôi phải nghỉ học 10 ngày để về Bắc vì bà ngoại tôi ốm, sau khi quay lại học thì tôi bỏ lỡ mất phần tìm x. Bà cô thì cũng chả cần quan tâm là tôi có hiểu hay không, mặc kệ tôi với khuôn mặt ngơ ngác, bà ấy vẫn cứ dạy, vẫn cứ ra bài kiểm tra, vẫn thẳng tay cho tôi điểm 1 điểm 2 dù cách đó 10 ngày tôi chưa bao giờ bị điểm 9.

Tôi cũng chả biết hỏi ai, khi làm bài kiểm tra thì chỉ chờ bạn đọc kết quả cho chép, mà cái thằng đấy thì nó còn chả tính nổi 1 + 2 có bằng 2 + 1 hay không nữa là. Được một thời gian thì mẹ tôi cũng để ý, nhưng khổ nỗi bà lại kết luận ngay là tôi học dốt, là tôi lười và chả cần quan tâm nguyên nhân tại sao lại vậy.

Tôi tức lắm, nhưng một thằng trẻ con, một phần vì sợ, một phần vì ngại, cứ thế hàng ngày tôi đến lớp với tâm trạng nằng nề và khi về nhà thì còn nặng nề hơn vì cuốn tập lại thêm được vài con 1 được viết bằng mực đỏ.

Mọi chuyện chỉ được giải quyết khi bố tôi về. Không giống mẹ tôi, ông gọi tôi lại rồi hỏi lí do, và khi đó như được giải tỏa, tôi òa khóc và trình bày với bố thế lọ thế chai. Bố nghe tôi nói xong thì nhìn tôi rồi cười

– Cái gì không biết thì con phải hỏi, nếu biết rồi mà không làm được thì là do con chưa đủ quyết tâm, nếu quyết tâm mà con vẫn không làm được thì là do con chưa biết đủ.

Tôi thì lúc đấy chả hiểu được câu đấy đâu, chỉ vui vì bố bắt đầu giảng cho tôi cách làm. Đêm hôm đấy tôi mừng không ngủ được, vì bây giờ tôi đã biết làm bài toàn tìm x, mai tôi sẽ không phải hỏi bài thằng bạn nữa, thậm chí tôi sẽ chỉ ngược lại cho nó, rồi những điểm 10 sẽ quay lại với tôi.

….……………………….

Lên lớp 2 thì bắt đầu được viết bằng bút mực. Ngày đấy dùng bút mực có cái ống chứa, viết một vài ngày thì lại lấy lọ mực ra, cắm đầu bút vào để hút mực vào cái ống. Bút đấy thì hay bị tắc, chỉ cần rơi nhẹ, hoặc để hết mực là phải mồi mực lại, hoặc dùng cây kim để khơi mực ra trong cái kẽ của cái ngòi bút. Cái này lúc mua bút bố đã chỉ tôi, chứ bọn ở lớp tôi thì chả biết được.

Sở dĩ tôi biết điều này vì có lần một thằng trong lớp làm rơi cây bút của tôi, và kết quả là nó bị tắc không viết được. Thằng bé thấy vậy thi mặt xanh như đít nhái, tôi thì cũng tức nên dọa nó dù tôi biết là tôi sửa lại dễ dàng. Tôi bắt nó đền và cu cậu đền thật. Cây bút lúc ấy có giá 10k, và cứ mỗi ngày nó lại đưa cho tôi 1k, trả góp.

Lúc đấy tôi chưa biết tiêu tiền, chỉ cầm đấy và kẹp vào cuốn sách, coi nó như một tài sản của riêng mình thôi. Tôi cũng cũng chả giấu được bao lâu, mẹ tôi dọn bàn học và phát hiện ra đống tiền đấy. Tôi kể lại cho mẹ nghe và bà cho tôi một vài roi vào mông, bà nói tôi làm như vậy khác gì lừa đảo và bắt tôi trả lại số tiền. Tôi ấm ức lắm, nhưng vẫn phải mang trả lại cho nó. Thằng ku mừng như bắt được vàng, cám ơn tôi rối rít, nhưng tôi vẫn không thấy thoải mái tí nào. Rõ ràng nó là người sai, và nó tự đền cho tôi, sao tôi lại phải trả lại cho nó. Tôi giận mẹ.

Và cơn giận ấy chỉ hết khi bố tôi về. Bố tôi biết chuyện thì lại nhìn tôi cười và nói

– Con làm như vậy thì con thấy vui, nhưng con có nghĩ bạn con sẽ buồn lắm không, tiền đấy có thể bạn phải nhịn ăn sáng để đưa cho con, hoặc tệ hơn là bạn phải nói dối bố mẹ, rồi khi bố mẹ bạn ấy biết thì sẽ thế nào. Rồi sẽ có lúc bạn ấy biết là con lừa bạn ấy, lúc đó còn ai muốn chơi với con không. Bạn bè không được lợi dụng nhau con ạ.

Tôi lúc đấy thì cũng chả hiểu được mấy lời bố tôi nói, tôi chỉ biết là sáng hôm sau tôi gặp nó và hỏi tiền đấy nó lấy đâu ra. Ku cậu cũng khai thật là rút trộm tiền trong túi của mẹ nó. Vậy là tôi vô tình đã biến thằng bạn mình trở thằng thằng ăn trộm. Tôi kéo nó lại rồi chỉ cho nó cách sửa cây bút, đến bây giờ tôi và nó vẫn chơi với nhau.

….………………………….

Lớp 3 lớp 4 thì cũng chả có gì xảy ra cả, hoặc là tôi không nhớ được khoảng thời gian đó, lên lớp 5 thì tôi có bạn gái.

Tôi sát gái từ bé rồi các ông ạ, mẹ tôi vẫn nói tôi có số đào hoa, sau này chỉ khổ vợ khổ con. Lớp 4 là tôi đã có gái theo rồi, có mấy đứa gần gần nhà buổi tối còn qua rủ tôi đi chơi nữa cơ, nhưng tôi từ chối tiệt. Tôi chỉ thích một người thôi.

Bạn ấy là lớp trưởng, xinh và học giỏi, trẻ con mà, thế là thích rồi. Lớp tôi thì thằng nào chả thích bạn ấy, tôi biết thừa, nhưng chúng nó ngại và nhát. Tôi thì cứ thế đàng hoàng mà cưa cẩm, khi thì cho bạn ấy cục kẹo, khi thì tặng bạn ấy cành hoa hồng rụng gần hết cánh mà mẹ tôi tính vứt đi, giờ ra chơi tôi hay lân lạ lại chỗ bạn ấy giả vờ hỏi bài để kiếm cớ nói chuyện, bọn trong lớp mỗi lần thế thì cười ồ lên rồi trêu chọc đủ thứ làm bạn ấy ngại, dần dần bạn ấy thấy tôi thì cố tình trốn đi chỗ khác, lâu lâu nhìn lén tôi nhưng khi tôi nhìn lại thì quay mặt đi. Tôi cũng khó chịu vì chả biết ý của bạn ấy thế nào, có thích tôi không.

Vậy là tôi quyết định phải tỏ tình đấy. Tôi hay xem phim trên tivi thấy người ta tỏ tình thì hay tặng nhẫn, về sau này mới biết đấy là cầu hôn, nhưng tóm lại là phải có quà, tôi tính bắt chước như vậy, nhưng phải suy nghĩ kiếm đâu ra quà cái đã. Trong vườn nhà tôi có 2 cây khế lúc nào cũng trĩu quả, tôi hay hái khế rồi ướp với đường, muối, ớt, ăn ngon phát ghiền. Vậy là đã có cách rồi, hàng ngày tôi chăm chỉ hái khế, ướp sẵn rồi mang lên trường bán cho bọn bạn. Khi 2 cây khế nhà tôi chả còn được mấy trái thì cũng là lúc tôi đã đủ tiền để mua quà, một cái vòng tay rất đẹp.

Hôm sau tôi đưa cho bạn ấy cái vòng và kèm theo là một lá thư

– Tớ thích cậu, nếu cậu cũng thích tớ thì hãy đeo cái vòng này cho tớ biết nhé.

Vậy là tôi có bạn gái. Lên cấp 2 thì bọn tôi vẫn học cùng trường nhưng khác lớp. Bạn ấy được mẹ đưa đón đi học nên chúng tôi chỉ gặp nhau được một lát vào giờ ra chơi, nhưng rồi cũng ít dần, và tôi cũng cảm nhận được bạn ấy không còn thích tôi như trước.

Cho đến một hôm, tôi ra chỗ ghế đá mà chúng tôi thường hẹn gặp nhau, nhưng không thấy bạn ấy đâu. Tôi đi sang lớp bạn ấy kiếm, thì thấy bạn ấy đang ngồi nói chuyện cùng một thằng khác. Thất vọng, hụt hẫng, tôi cứ đứng trơ ra đấy nhìn, và bạn ấy cũng nhìn lại tôi. Tôi hi vọng bạn ấy sẽ chạy ra, và giải thích cho tôi cái điều mà tôi muốn nghe, nhưng không, không có lời giải thích nào cả, chỉ có cái cười đểu của thằng kia dành cho tôi.

Vậy là chúng tôi chia tay, không một câu nói. Tôi rầu rĩ đau khổ suốt một năm trời rồi mới nguôi ngoai được. Bố mẹ cùng cảm nhận được tôi buồn nhưng tôi làm sao dám tâm sự. Một hôm bố tôi lại nhìn tôi cười và nói:

– Con vẫn còn nhỏ, chuyện tình cảm con chưa hiểu được đâu. Phải trải qua vài nỗi buồn như vậy nữa con mới hiểu được, mới tìm được hạnh phúc thật của mình con ạ.

Dĩ nhiên lúc đấy tôi làm sao hiểu được câu nói của bố, tôi chỉ thắc mắc là làm sao bố biết tôi buồn chuyện tình cảm.

Sau này lớn thì bố mẹ hay lấy câu chuyện đó ra trêu tôi, một thằng nhóc lớp 6 đã biết thất tình. Một lần tôi hỏi bố, sao lúc đó bố biết:

– Vì bố trải qua rồi con ạ, nên nhìn là bố biết thôi. Với lại, không ai hiểu con hơn bố mẹ đâu.

 

Bình luận